|
Lịch Sử Việt Nam Trúc Lâm Yên Tử |
||||||
|
Mục đích thành lập nhóm Nghiên cứu nhằm phổ biến tinh thần Hòa quang đồng trần do đức vua Trần Nhân Tông…(xin mời đọc tiếp)
|
HỊCH TƯỚNG SĨ Hưng Đạo Đại Vương (phổ biến đến toàn thể quân đội Đại Việt trong cuộc kháng Nguyên lần thứ hai 1284-1285) «Ta thường nghe: Kỷ Tín đem thân chết
thay, cứu thoát cho vua Cao Đế; chìa lưng đỡ
ngọn dáo, che chở cho vua Chiêu Vương; Dự
Nhượng nuốt than để báo thù cho chủ;
Thân Khoát chặt tay mong cứu nạn cho nước;
Kinh Đức một chức quan nhỏ mà liều
mình cứu vua Thái Tông thoát khỏi vòng vây của Thế
Sung; Cảo Khanh là bề tôi xa, dám mắng Lộc Sơn,
quyết không mắc mưu kẻ nghịch tặc.
Ngày xưa, các bậc trung thần nghĩa sĩ, bỏ
mình vì nước, đời nào mà chẳng có? Giả
thử các bậc đó cứ khư khư giữ
thói «nhi nữ thường tình», đến phải
chết già ở xó cửa, sao có thể lưu danh
sử sách, cùng với trời đất muôn đời
bất hủ! ... Huống nữa, ta cùng các ngươi, sinh nhằm
thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi
gian nan, nhìn thấy lũ giặc đi lại nghênh
ngang ngoài đường, uốn lưỡi cú diều
mà xỉ mắng triều đình, đem thân dê chó mà
bắt nạt tể phụ; ỷ thế Hốt
Tất Liệt mà đòi ngọc lụa, để
thỏa lòng tham không cùng; mượn danh hiệu Vân
Nam vương để thu vàng bạc, vơ vét hết
của khó có hạn. Thật khác nào như đem thịt
mà nuôi hổ đói, tránh sao khỏi tai vạ về
sau?
... Nay các ngươi thấy chủ bị nhục
mà không biết lo, nhìn quốc sĩ mà không biết
thẹn. Làm tướng một nước, phải
hầu quân giặc mà không biết tức, nghe nhạc
thái thường để thết tiệc sứ
mà không biết căm. Hoặc lấy việc chọi
gà làm vui đùa, hoặc lấy việc đánh bạc
làm tiêu khiển, hoặc vui thú vườn ruộng,
hoặc quyến luyến vợ con, hoặc chỉ
nghĩ kế sinh nhai tư lợi mà quên việc nước,
hoặc ham săn bắn mà quên việc binh, hoặc
thích rượu ngon, hoặc mê tiếng hát. Nếu có giặc Mông Thát tràn sang, thì cựa gà không thể
đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ
bạc không thể dùng làm mưu lược nhà binh;
dẫu rằng ruộng lắm vườn nhiều,
tấm thân quí ngàn vàng khôn chuộc; vả lại vợ
bịu con đìu, việc quân cơ trăm sự ích
chi; tiền của tuy nhiều không thể mua được
đầu giặc; chó săn khỏe, không đuổi
được quân thù; chén rượu ngon không thể
làm cho giặc say chết; tiếng hát hay, không thể
làm cho giặc điếc tai. Lúc bấy giờ, ta
cùng các ngươi sẽ bị bắt, đau xót biết
chừng nào! Chẳng những thái ấp của ta
không còn, mà bổng lộc các ngươi cũng mất;
chẳng những gia quyến của ta bị đuổi,
mà vợ con các ngươi cũng nguy khốn; chẳng
những xã tắc tổ tông ta bị giày xéo, mà mồ
mả cha mẹ các ngươi cũng bị phát quật;
chẳng những thân ta kiếp này bị nhục,
mà đến trăm năm sau, tiếng dơ khôn rửa,
tên xấu còn lưu, mà đến gia thanh các ngươi
cũng không khỏi mang tiếng là tướng bại
trận. Lúc ấy, các ngươi dẫu muốn vui
chơi phỏng có được không?
Ta bảo thật các ngươi: phải cẩn
thận ngừa sự nguy hại như «châm mồi
lửa trong đống củi», nên lấy điều
tự răn như «kiêng canh nóng mà thổi rau nguội».
Các ngươi hãy huấn luyện quân sĩ, tập
dượt cung tên, khiến cho người người
giỏi như Bàng Mông, nhà nhà đều là Hậu Nghệ,
có thể bêu đầu Hốt Tất Liệt ở
cửa Khuyết, làm rữa thịt Vân Nam Vương
ở chốn Cảo Nhai. Như vậy, chẳng những
thái ấp của ta mãi mãi vững bền, mà bổng
lộc các ngươi cũng đời đời
hưởng thụ; chẳng những gia quyến
của ta được êm ấm gối chăn, mà
vợ con các ngươi cũng được trăm
năm sống xum họp hòa vui; chẳng những tông
miếu của ta được muôn đời tế
lễ, mà tổ tông các ngưoi cũng được
quanh năm thờ cúng; chẳng những thân ta kiếp
này thỏa chí, mà đến các ngươi, trăm
năm về sau tiếng thơm lưu truyền; chẳng
những danh hiệu ta không bị mai một, mà đến
tên họ các ngươi cũng lưu truyền sử
sách. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn
vui vẻ phỏng có được không ?
... Vì sao vậy? Bởi giặc Nguyên với
ta là kẻ thù không đội trời chung, các ngươi
cứ điềm nhiên, không biết rửa nhục,
không lo trừ hiểm họa, không biết dạy
quân sĩ; chẳng khác nào quay mũi giáo mà quy hàng, giơ
tay không mà chịu thua giặc, nếu như sau trận
Bình Lỗ mà ta phải tiếng xấu muôn đời
thì còn mắt mũi nào đứng trong trời đất
nữa! Ta viết bài hịch này để các
ngươi hiểu rõ lòng ta».
Mail: truclamphucloc@yahoo.fr
Trúc Lâm Yên Tử @ 04/2004
|
|||||